Nếu tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn

Thanh Thảo bắt đầu bài thơ bởi chính di nguyện của Lor-ca “Khi tôi bị tiêu diệt hãy chôn tôi với cây đàn”. Đây là một trong di nguyện vừa thiêng liêng vừa cao thượng


*
Trang Dimple

Thanh Thảo thuộc nỗ lực hệ đơn vị thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước cứu nước nhưng đã tạo được giọng điệu riêng ngay lập tức từ khi trình làng thi phẩm đầu tiên “Dấu chân qua trảng cỏ” rồi cho “Những fan đi tới biển”, sau đó là “Khối vuông ru-bích”. Ông luôn luôn tìm tòi khám phá, sáng chế tìm cách biểu đạt mới qua bề ngoài câu thơ từ bỏ do, đem lại một mĩ cảm tiến bộ cho thơ bởi thi ảnh và ngôn ngữ mới mẻ. Đàn ghita của Lorca là bài xích thơ vượt trội cho kiểu bốn duy sáng chế ấy.

Bạn đang xem: Nếu tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn

Thanh Thảo bắt đầu bài thơ bằng chính di nguyện của Lor-ca “Khi tôi bị tiêu diệt hãy chôn tôi cùng với cây đàn”. Đây là 1 trong những di nguyện vừa linh nghiệm vừa cao thượng. Anh không muốn suốt đời là chiếc bóng bức tường ngăn sự cách tân và phát triển của những kỹ năng trẻ của tổ quốc mình. Đây chính là cái vai trung phong của fan nghệ sĩ to suốt đời hi sinh cho thẩm mỹ và nghệ thuật và chống chọi chống phạt xít bạo tàn. Về một chân thành và ý nghĩa khác Đàn ghita vẫn gắn với giây phút ở đầu cuối của cuộc đời Lor-ca. cái chết của fan nghệ sĩ ấy và gần như phẩm chất khả năng của anh đã bắt gặp hồn thơ Thanh Thảo làm ra thi phẩm tuyệt cây viết này.

Bài thơ bao gồm lối mô tả không viết hoa đầu dòng tạo nên một sự ngay thức thì mạch như một dòng chảy của cảm hứng không có điểm dừng. Sự tài hoa của Thanh Thảo còn khiến cho ta shop bài thơ như một bản đàn vang dội với âm thanh “li-la” mênh mang, dìu dặt vút cao chắp cánh đưa tín đồ nghệ sĩ bay vút lên trên tất cả bạo tàn và bị tiêu diệt chóc.

những tiếng đàn bọt nướcTây Ban Nha áo choàng đỏ gắtli-la, li-la, li-lađi long dong về miền solo độcvới vầng trăng chuếnh choángtrên yên ngựa chiến mỏi mòn

Những câu thơ khởi đầu giàu mức độ gợi đưa về một trường ảnh hưởng về một đất nước đẹp tươi với giờ ghi ta làm cho mê say lòng người, đầy đủ vũ đàn bà Digan với làn da rám nắng cùng vũ khúc Flamenco cháy bỏng, những trận đấu trườn rực lửa với danh dự của tín đồ kiếm sĩ và không thể không có những miền thảo nguyên bát ngát xanh nhẵn nắng. Giữa nắng cùng gió, giữa bao la thiên địa, Lorca hiện lên ngời sáng sủa trong thơ. Sự biến đổi cảm giác từ thính giác sang thị giác tạo nên « tiếng bọn bọt nước » đầy trở thành ảo, khi tròn to, khi phập phồng thổn thức, khi vỡ vạc ra tức tưởi như một « thiên bạc mệnh » tất cả tính đoán trước về hầu như chông gai, rắc rối mà số phận bạn nghệ sỹ vẫn phải chào đón ở phía trước. Cùng màu «áo choàng đỏ gắt» tiếp theo sau sau tiếng bầy bọt nước ấy chính là những trận đấu trườn sinh tử. Nhưng lại đấu trường trườn tót ngay trong sự chuyển gam của Thanh Thảo đang trở thành một đấu trường bao gồm trị khổng lồ, ngột ngạt, căng thẳng, đẫm tiết của Tây Ban Nha thời đó. Màu sắc áo của tìm sĩ « đỏ gắt » lên hay nền bao gồm trị độc tài thân phát xít đã thiêu đốt tự do thoải mái dân chủ và kiềm hãm sự trở nên tân tiến của một nền thẩm mỹ và nghệ thuật đang già cỗi. Đây là một trận chiến lớn giữa một bên là thèm khát dân nhà của nhân dân nói chung, của Lor-ca nói riêng với nền chính trị độc tài. Xét trong nghành nghề dịch vụ nghệ thuật, đó là cuộc xung chợt giữa khát vọng cải tiến của nhà thơ với nền thẩm mỹ già nua. Xét làm việc phương diện làm sao thì Lorca cũng là 1 chiến sĩ cô quạnh đáng thương.Giữa thời điểm trận đấu đang căng thẳng mệt mỏi thì hốt nhiên vang lên music du dương, bổng trầm của giờ đàn: li-la, li-la, li-la một thanh âm vào trẻo, sang trọng quyện hòa mùi thơm hoa Lila dìu dịu, rộng phủ với các cánh hoa color tím nồng nàn đầy sức sống giữa khung cảnh bạo tàn và chết chóc. Đấu trường khốc liệt nhường chỗ cho việc thăng hoa của nghệ thuật. Ai nói nghệ thuật không tồn tại sức mạnh. Ko ! Nghệ thuật chính là sức dũng mạnh vô địch hoàn toàn có thể hóa giải hồ hết hận thù. Và đại trượng phu nghệ sỹ của bọn họ đang hoan lạc trong bản hòa tấu Ghita đầy lãng mạn. Người đọc như vẫn dõi đôi mắt theo từng bước đi lãng tử của tín đồ nghệ sỹ trên hành trình dài «lang thang về miền đối kháng độc» cùng rất «vầng trăng – yên ổn ngựa». Đây là một hệ thống thi hình ảnh thường bắt gặp trong thơ Lorca, nam giới kị sỹ 1 mình trên sườn lưng «con ngựa đen/ vầng trăng đỏ » với những bản đàn ghita phiêu bồng cùng giấc mơ tranh đấu. Vào thơ Thanh Thảo, Lorca tồn tại với dáng vẻ điệu «chuếnh choáng». Đây là một trong những hình ảnh mang dòng hồn say của tín đồ nghệ sỹ, chưa hẳn cái say khoảng thường của rất nhiều cốc rượu nho đỏ mà lại là say trong tranh đấu, say trong sáng chế nghệ thuật. Trường hợp như nam nhi Đôn-ki-hô-tê trong trang văn của Xec-van-tec mải miết với giấc mơ hiệp sĩ thì Lorca mãi « mòn mỏi » trong hành trình dài chống lại tộc ác của bè bạn Phờ-răng-cô. Dẫu vậy đáng mến thay, trong hành trình khát vọng ấy, Lorca là một nghệ sĩ cô đơn trong trí tuệ sáng tạo nghệ thuật và cô độc vào chiến đấu. Nhưng không chính vì như thế « con họa ngươi của xứ Granada lại xong hót ». Cánh mày râu vẫn « mãnh liệt như trăm nghìn sư tử/ kiên cố như đá hoa » (Thơ Lorca)

Càng chiến đấu, Lorca càng say mê, càng “hát nghêu ngao». Nhưng mà phũ phàng ráng « mặt đường chỉ tay đang đứt », số phận đã khiến chàng nghệ sĩ du ca của bọn họ phải dở dang hành trình dài khát vọng. Vạc súng của lũ phát xít đã đánh hạ Lorca xứng đáng thương. Thanh Thảo thốt lên sững sờ «bỗng khiếp hoàng ». Như không tin tưởng vào mắt mình nữa. Cả dân tộc bản địa Tây Ban Nha bàng hoàng, cả trái đất nín lặng, bạn dạng giao hưởng trọn chùng xuống rồi lại vút cao lên theo « tiết anh xịt như lửa đạn cầu vồng ». Thanh Thảo chế tác dựng tử vong đầy bi phẫn của người anh hùng một bí quyết tức tưởi bằng thủ pháp nghệ thuật đối lập. Đối lập giữa niềm tin, tình yêu với lạc quan, thèm khát « hát nghêu ngao » với thực sự phũ phàng « áo choàng bệ rạc đỏ ». Đó là màu máu của Lorca làm tấm áo choàng đỏ gắt càng thêm «bê trệt đỏ». Đối với Lorca, anh luôn luôn dự cảm về tử vong nhưng anh cũng không thể ngờ rằng cái chết lại đến với mình cấp tốc đến thế. Anh đã có lần thốt lên «Tôi không thích nhìn thấy máu ! ». Mà lại máu đang đổ. Fan kiếm sĩ muốn một chiếc chết vinh quang thân đấu trường cùng với đôi tìm sắc dẫu vậy lại bị quân thù hành hình một biện pháp lén lút bất minh. Tuy nhiên Lorca đồng ý như tín đồ cách mạng đã đồng ý «Dấn thân vô là yêu cầu chịu tù đọng đày/ Gươm kề cổ súng kề tai/ Là thân sinh sống chỉ coi còn một nửa». Và bởi chấp nhận, người hero đã ung dung, yên tâm ra giữa pháp trường «chàng đi như người mộng du». Mộng du là trạng thái của trọng điểm hồn sẽ rời thân xác nhưng không tồn tại nghĩa là biến mất khỏi thể xác. Trung ương hồn và tinh thần của Lorca vẫn gửi toàn bộ vào cuộc tranh tài và do thế bước chân mộng du đã hóa thành những bước đi anh hùng. Càng tiếc nuối thương đàn ông nghệ sĩ bao nhiêu chúng ta lại càng căm phẫn tội ác bấy nhiêu. Và Lorca vẫn hi sinh nhưng phần đa kẻ thảm bại lại chính là bè phái phát xít. Bởi chúng chỉ hoàn toàn có thể hủy khử được thể xác của Lorca nhưng không thể bài trừ được sức sống của anh ấy đang bung nở giữa bạn dạng hòa tấu trầm hùng sở hữu âm hưởng của các tiếng Ghita nồng dịu vi diệu:

tiếng ghi -ta nâubầu trời cô nàng ấytiếng ghi -ta lá xanh biết mấytiếng ghi -ta tròn bong bóng nước đổ vỡ tantiếng ghi -ta ròng ròng huyết chảyĐiệp khúc dồn dập qua nhịp thơ Thanh Thảo như vẫn lột tả được mẫu bàng hoàng căm thù trong bản ghi ta bi tráng! Tôi gọi đấy là khúc biến tấu của tiếng đàn, nó cầm cố màu gửi gam siêu lẹ, phát triển thành ảo không kết thúc và quan trọng đặc biệt luôn sinh sôi nảy nở, giọt này vỡ lẽ đi, giọt tê lại trào ra không dứt. Đó đó là sức sống! Thanh Thảo áp dụng ẩn dụ biến hóa cảm giác mang về sự linh động khi diễn tả tiếng đàn. Màu nâu mở ra suy tư, trầm tĩnh đến lạ thường. Đó là gray clolor của cây đàn, gray clolor của khu đất đai, gray clolor của làn da rám nắng nóng trên thân hình phần đông vũ nàng Digan bốc lửa. Trước khoảng thời gian rất ngắn từ li, phái mạnh đã ngước quan sát lên khung trời xanh thiết tha ”bầu trời cô nàng ấy”. Đó là bầu trời của khát vọng, bầu trời yêu yêu thương nơi gồm bóng hình chị em Maria thủy chung. Đối lập với màu nâu trầm tĩnh là greed color của “tiếng ghita lá xanh biết mấy”. Màu xanh lá cây là sự hóa thân của Lorca cùng tiếng đàn vào thiên nhiên mang sức sinh sống cỏ cây: greed color của mọi vườn cam, blue color của thảo nguyên và hồ hết rặng Oliu tuyệt hàng bạch dương địa điểm Lorca đang yên nghỉ. Hai tiếng biết mấy nằm ở vị trí cuối câu vừa là sự tha thiết trong cảm tình của tín đồ nghệ sĩ Thanh Thảo vừa nhằm tôn thêm vẻ đẹp mắt của tuổi trẻ con Lorca – vẻ đẹp của người chiến sĩ suốt đời hi sinh vị lí tưởng.

Xem thêm: Trọng Sinh Tinh Tế Anh Hùng Mẫu Thân Truyện, Trong Sinh Tinh Te Anh Hung Mau Than Truyen Audio

Tiếng bầy không chỉ mang sắc màu đổi khác mà còn với hình khối, mặt đường nét như hình thái của sinh mệnh. Nó cũng tức tưởi vỡ òa, cũng biết nói ngôn ngữ của sự căm thù bạo tàn. Hay nói đúng hơn sẽ là tiếng kêu cứu giúp của thẩm mỹ khi bị đẩy cho bờ vực của sự tuyệt diệt.

tiếng ghi -ta trònbọt nước vỡ tantiếng ghi -ta ròng ròng ngày tiết chảy

Hai tiếng tan vỡ tan, vừa là sự việc vỡ ra của bọt nước vừa là sự việc phập phồng thổn thức của tiếng đàn. Nó đã cất lên lời ca tranh tài lên án bè lũ phát xít đã bài trừ cái tài, tiêu diệt cái đẹp. Và vày thế bản ghita bi tráng đẩy đến độ dài trào của sự việc bi phẫn, nó ròng rã ròng ngày tiết chảy, nó uất nghẹn, tức tưởi đến nhảy máu thành từng loại đau thương trong một bản đàn giao tận hưởng hào sảng. Nỗi nhức của tiếng đàn cũng là nỗi nhức của bạn nghệ sĩ khi khát vọng chưa thành. Ta đã và đang từng phát hiện nỗi nhức của bạn nghệ sĩ vào Truyện Kiều của Nguyễn Du ”Một cung gió thảm mây sầu/ tứ dây nhỏ tuổi máu năm đầu ngón tay”. Nỗi nhức của Kiều lúc hầu lũ Hồ Tôn Hiến khiến cho dây bầy cũng nhỏ tuổi máu. Đó chính là sự thấu hiểu giữa thẩm mỹ và nghệ thuật và trung tâm hồn của bạn sinh ra nó. Thì ra thẩm mỹ và nghệ thuật trong bản thể của nó cũng là 1 trong những sinh mệnh.

Với thủ pháp nghệ thuật so sánh và liên tưởng, Thanh Thảo đã làm cho sống dậy một không khí sinh tồn đầy sức sinh sống mãnh liệt.không ai mai táng tiếng đàntiếng đàn như cỏ mọc hoanggiọt nước đôi mắt vầng trănglong lanh trong đáy giếng

Không ai chôn cất tiếng bầy hay ko ai rất có thể chôn chứa được tiếng lũ ? chắc rằng nên hiểu theo phong cách thứ hai. Thiết bị nhất bởi nó là di sản văn hóa phi thứ thể là sản phẩm của tinh thần được kết tinh từ hương sắc cuộc sống của fan nghệ sĩ nhân dân. đồ vật hai vì chưng sức sinh sống mãnh liệt và hoang dại của chính nó như chủng loại cỏ mọc hoang không gì có thể ngăn nổi chúng. Đây chính là sự bất tử, sự vĩnh hằng của nghệ thuật. Mặc dù Lorca mất mát nhưng thành phầm tinh thần nhưng ông vướng lại đó đó là tâm hồn mình, thẩm mỹ và nghệ thuật của mình. Những bài xích ca trổ tài của Lorca vẫn sát cánh đồng hành cùng thời gian và đi thuộc năm mon thăng trầm của lịch sử vẻ vang và nó tồn tại được hát vang trong trái tim của quần chúng. # yêu chuộng tự do trên toàn chũm giới.

Không chỉ bất tử, tiếng bầy của cánh mày râu ca sĩ hát rong còn mang vẻ rất đẹp của giọt nước đôi mắt vầng trăng. Một hình ảnh mang nhiều ảnh hưởng gợi nhiều thi vị. Hợp lý và phải chăng đó đó là vẻ đẹp nhất của thẩm mỹ được kết tinh từ hầu như giọt mồ hôi, từ máu và nước mắt của việc lao động nghệ thuật và thẩm mỹ chân thiết yếu qua bao thời gian công sức đã nhào nặn thành viên ngọc lấp lánh mang hình thái của giọt nước đôi mắt vầng trăng tinh khiết. Xuất xắc đó chính là vẻ đẹp mắt của cuộc sống Lorca đã hóa thân thành viên ngọc quý đẹp đẹp tỏa sáng thân đời. Bất ngờ thay, nơi đáy giếng tăm tối và rét lẽo, nơi mà bọn phát xít tưởng tưởng sẽ vùi bao phủ được linh hồn và thể xác của tín đồ công dân Lorca, lại là chỗ tỏa sáng trung tâm hồn anh. Ở khổ cuối của bài bác thơ, Thanh Thảo đưa fan đọc vào thế giới suy tư về việc giải bay của Lorca:

đường chỉ tay đang đứtdòng sông rộng lớn vô cùngLorca tập bơi sang ngangtrên cái ghita màu bạcchàng ném lá bùa cô bé Diganvào xoáy nướcchàng ném trái tim mìnhvào yên lặng bất chợtli-la, li-la, li-la

Và sau cùng chàng nghệ sỹ của bọn họ đã dừng bước giang hồ nước trước cái sông của số phận khi mặt đường chỉ tay sẽ đứt. Sinh mệnh chấm dứt. đấng mày râu rũ vứt mọi hệ lụy thế gian để quay trở lại cõi vĩnh hằng. Mẫu sông vô hình dung thuộc dòng sông cuộc đời, loại sông của số phận và cũng là mặt đường ranh giới phân cách giữa sự sống và cõi chết. Trên cái sông ấy, Lorca đang bơi sang ngang cùng di vật bọn ghita. Màu bạc của cây bọn là sự đổi mới ảo từ gray clolor trầm tĩnh thanh lịch xanh thiết tha hy vọng và cuối cùng là màu của việc hư ảo vào cõi khôn cùng sinh. Lorca đang tập bơi trên con thuyền thi ca mà lại cây lũ chính là con thuyền bàng bạc đãi chở tình yêu với nỗi nhớ của nam giới đang trôi dần dần vào bờ bến bất tử. Chàng dứt khoát rũ quăng quật mọi hệ lụy thế gian ném lá bùa vào xoáy nước, ném trái tim vào cõi im yên. Xoáy nước là cuộc tranh đấu giỏi sự hiểm nguy trên mẫu sông của số trời ? Cõi im yên phải chăng là phút giây mà lại trái tim người nghệ sĩ ngừng đập ? có lẽ rằng ta không cần phải lí giải về nó. Bởi Lorca vẫn về vị trí an nghỉ cuối cùng. Chỉ còn vang vọng địa điểm đây âm vọng của tiếng lũ li-la, li-la, li-la như phiên bản nhạc thiết tha, ngấm đẫm mừi hương của loài hoa Lila đưa người nghệ sĩ – đồng chí về cùng với cõi vĩnh hằng cùng với bao niềm tiếc thương vô hạn. Tôi bất chợt nhớ tới bài thơ Ghi ghi nhớ của anh:

Khi làm sao tôi chếthãy vùi thây tôicùng cùng với cây lũ dưới lớp mèo hàng bạch dươngKhi nào tôi chếthãy vùi thây tôi giữa rặng cây camvà đám bội nghĩa hà.Khi làm sao tôi chếthãy vùi thây tôi, tôi xin các người đó,nơi một loại chong chóng gió.Có lẽ ở một chỗ nào đó, nam nhi nghệ sĩ nhân dân đang rất được sống một trong những sự im vui cùng đầy tia nắng của tự do nơi đó không tồn tại bạo tàn và chết chóc.Bài thơ vẫn rất thành công khi tạo dựng một tượng đài Lorca bằng ngôn từ của thơ và âm nhạc. Cùng với lối thơ ko viết hoa đầu dòng, cảm hứng liền mạch, Thanh Thảo đã sở hữu đến cho người đọc một mĩ cảm văn minh giàu tính sáng sủa tạo. Sự trộn lẫn giữa trường phái tượng trưng hết sức thực cùng sức trí tuệ sáng tạo của Thanh Thảo đã phát hành một tuyệt cây bút đầy ngẫu hứng giàu chất nhạc. Trước tiên là công ty thơ đã mang đến cho những người đọc một tình yêu vô bờ bến so với nhà thơ nhân dân chống phát xít bạo tàn. Ngẫu nhiên một cuộc chiến nào cũng đều có người thành công và kẻ chiến bại nhưng những người biết hi sinh bởi vì mọi người luôn luôn là người nhân vật với thành công vĩ đại nhất. Gacxia Lorca là 1 trong người như thế.