Mùa đi ngang phố hay phố không còn nữa

Có lẽ những cảm xúc bất bỗng dưng đến với ngự trị có tác dụng tim tôi thổn thức được bắt nguồn vày ca từ nhẹ dặt của nhạc khúc Phố không mùa của nhạc sĩ Dương ngôi trường Giang.

Bạn đang xem: Mùa đi ngang phố hay phố không còn nữa

*


Tôi đến với ca khúc Phố không mùa chẳng nên vì nó được sáng sủa tác xuất phát từ một nhạc sĩ lừng danh, hay vì chưng ca sĩ trình bày là một fan đang “hot”; nhưng vì tuyệt vời ca từ của bài hát hết sức mộc mạc, dễ đi vào lòng người.

Xem thêm: Các Cách Chữa Bệnh Trĩ Bằng Rau Diếp Cá Chữa Bệnh Trĩ Như Thế Nào


Mùa lá rớt, mùa se lạnh, mùa nắng nóng tắt, mùa hoàng hôn, mùa ước ao sát bên nhau…, tôi yêu thương ca từ bỏ ấy, tôi yêu những cảm hứng ấy, nó như là với trái tim tôi hồ hết chiều lang thang phố vắng. Nhiệt tình lắm khi chiều hoàng hôn trên tuyến đường vắng, từng tán lá rớt rụng xiêng ngang qua từng khe nắng và nóng cuối ngày. Đúng là chiếc mùa nắng và nóng tắt rất nhanh, mùa của vội vã, dòng bạn cũng mau lẹ công việc, tín đồ đi ngang phố tuy nhiên mấy ai quan tâm đến con phố mà mỗi ngày mình đi ngang qua, này cũng chỉ là 1 trong thói thân quen đi ngang phố…


Lòng tôi sao vẫn mãi liên hồi với góc phố vắng, ngập cả nắng vàng. Tôi cũng chẳng đọc sao mình lại có nhiều cảm xúc cho con phố vắng này đến vậy. Nhìn phần đa tán lá xào xạc dưới lòng đường phần đông chiều tôi long dong phố vắng ngắt - một tâm trạng bi đát man mác thoáng qua tuy vậy lại không biến chuyển mất, nó cứ vương vít mãi trong tâm trí tôi. Lắm lúc thì trung ương trạng ấy đưa về cho tôi cái cảm xúc dễ chịu và cũng lắm thời điểm nó cứ khiến con tim tôi mơ hồ lắm.


Con bạn vô tình tuyệt lãng quên, mùa như thế nào rồi cũng biến thành qua, đời tín đồ cũng chẳng thể vĩnh cửu với thời hạn mãi được; cái gì rồi cũng sẽ qua cùng ai rồi cũng trở nên khác, cơ mà trong tôi từng ca từ, từng nhạc điệu của Phố ko mùa cứ như mùi thơm thoang phảng phất mãi, chẳng ý muốn rời xa. Cho dù nay tuyến đường ấy tôi chẳng thường chiếu thẳng qua lại, chắc hẳn rằng nó sẽ quá xa với cuộc sống hiện tại của tôi. Loáng nhớ khi nghe lại ca khúc này, tôi yêu và nhớ từng chiều nhặt lá rụng vị trí phố vắng, đầy đủ chiều hoàng hôn màu sắc tím, lá bay bay theo từng đợt gió lộng.


Tôi yếu lòng lắm, tôi mít ướt lắm,… mà cũng đúng thôi, cái xúc cảm và tình yêu tôi mạnh mẽ lắm, tình yêu của tôi là con phố tuổi thơ, là cả cam kết ức tuổi thơ nơi tuyến phố ấy, thốt nhiên giật mình nơi phố vắng, khẽ rơi dòng lệ ướt mi, bỗng thấy mình chẳng còn là trẻ thơ để sống mãi với nơi đây nữa rồi. Lần về bên này sao mà xa xôi quá, chả biết còn được thấy phố quan tâm này bao nhiêu lần nữa… Rồi xa khôn cùng xa như lá bay không về…
*

*

*

*

*
*

Trở lên trênPhụ trách bình thường e-News ThS. Ngô Thị Kim Duyên