Đứa Bé

Chiều nay trên đường đi làm việc về, bất thần cơn mưa dông ập đến, tôi cấp nép mình dưới một mái hiên.

Bạn đang xem: Đứa bé

Bỗng nhiên từ bên ai gần đó vang lên ca khúc Đứa bé. Ca khúc tập phù hợp sáu mươi ca sĩ, từ cái radio. Các giọng ca truyền cảm, sâu lắng, khi trầm bổng, khi vút cao xoáy vào tim tôi cảm giác nghẹn ngào, nước đôi mắt tôi nhạt nhòa. Tôi đã khóc mang đến mình, mang lại em, cho cả hàng vạn trẻ nhỏ mồ côi trên cuộc sống này.


Tôi sinh ra cũng không cha mẹ như em, nhưng lại tôi may mắn hơn em là được sống trong khoảng tay ông bà nội, cô chú cùng anh chị, buộc phải tôi giành được một mái nóng để lúc ra đi còn được nhớ, được mong trở lại và tôi cũng ko sớm vào đời bươn chải tìm “chén cơm trắng manh áo” hay phải đi lang thang khắp hang cùng ngõ ngách như em. “Trong đêm 1 bàn chân bước bé nhỏ xíu long dong trên đường, góc nhìn buồn nhạt nhòa của em. Em rất bi thiết vì em không biết đi về đâu. Cuộc sống mưu sinh chỉ làm cho em qua cơn đói từng ngày”. Chả biết tự khi nào những tiếng lóc... Cóc... Lóc... Cóc... Và đầy đủ tiếng rao lanh lảnh của các em vào những giữa trưa hè nắng nóng đổ lửa, hay hầu như đêm đông nóng sốt mưa tuôn cứ vang vọng mãi vào tôi. Những music quá đỗi quen thuộc thông thường ở thành phố này, tuy vậy mãi nổi lên trong tôi nỗi xót xa với tôi tin chắc rằng có lúc các em nên thốt lên: “Cơm tín đồ khổ lắm chị em ơi! Không như cơm mẹ chỉ ngồi xuống ăn”. Thật vậy! Chỉ gồm cơm phụ thân cháo bà bầu em bắt đầu ngồi xuống nạp năng lượng vô tư mà không tấn công đổi bằng mồ hôi nước mắt. Nhưng thật xót xa mang lại đời em: “Vì em không cha, vì em sẽ mất người mẹ đau thương vẫn luôn là đau thương”.

Xem thêm: Kiểu Máy Kh/A Là Của Nước Nào ? Có Tốt Không? Mã Iphone Kh/A Là Của Nước Nào

Thật đáng thương đến em và hàng chục ngàn trẻ em mồ côi vì mất cha, chị em hay bị quăng quật rơi không có mái ấm gia đình. Lứa tuổi các em là tuổi được sống trong tầm tay yêu thương mến yêu của phụ vương mẹ, là tuổi tung tăng cắp sách cho trường, là tuổi hồn nhiên trong trắng của thiên đường tuổi thơ. Vậy mà, vị thân phận không cha mẹ không phụ vương mẹ, không người thân nuôi dạy dỗ chở che, em đành bước vào đời bằng đôi cánh chim non chào đón dông bão cuộc đời, kiếm tìm kế sinh nhai, hứng chịu bao đắng cay tủi nhục, nuốt trọn nỗi đau vào lòng ko biết chia sẻ cùng ai. “Đã thọ rồi em không tồn tại tình thương. Bắt gặp ai, ai ai cũng vui bên phụ vương mẹ. Giọt lệ em tuôn rơi phối hợp với nỗi bi hùng em bước tiến trong chiều mưa”.
Nay, tuổi sống tôi đã bước qua tam thập. Vậy mà, tôi luôn luôn khao khát cháy bỏng được gọi mọi tiếng đon đả “Cha ơi! bà bầu ơi!”. Mỗi khi nhìn thấy mọi người được thân phụ nhìn trìu mến, mẹ chăm lo vuốt ve, tôi cảm thấy bi quan tủi phận mình. Khi còn nhỏ, tôi chưa đủ phát âm biết để cảm giác tình mến thiêng liêng ấy. Đến lúc trưởng thành tôi mới nắm rõ sự hy sinh và thương bé vô bến bờ của cha mẹ để nuôi dạy con khôn lớn, khiến cho con một nền tảng bền vững và kiên cố bước vào đời. Vày tôi thiếu thốn sự chỉ dạy của bố mẹ nên hành trang vào đời của tôi tương đối nhiều khiếm khuyết. Tôi bước vào đời bằng đôi chân khập khiễng dễ dàng vấp ngã, sai lạc rồi tự gượng gập đứng lên, làm bài học kinh nghiệm cho chính mình lần sau. Còn em, ko mái ấm gia đình, không có ai chỉ dạy dỗ thì mang gì làm hành trang cho 1 ngày mai? Đoạn cuối của bài ca, nhạc sĩ Minh Khang gởi bức thông điệp đến số đông người: “Hãy lau khô cuộc sống em bởi tình yêu mến lòng có nhân của bé người. Cùng hãy lau khô giọt nước mắt trong trái tim em bằng toàn bộ trái tim con người việt Nam”. Tôi còn nhớ gồm lần gọi trên một trang báo, nhạc sĩ đã thổ lộ tôi cũng mồ côi. Chắc rằng “Sống vào cảnh đọc được người trong cảnh” phải nhạc sĩ viết lên ca khúc bằng cả trái tim trăn trở, cảm hứng xót xa mang đến với những em. Cảm ơn nhạc sĩ đã làm cho rung cồn hàng triệu trái tim để mọi fan đến share lau thô cuộc đời các em!